Thái Nguyên Z

Zzz...

Cảm xúc ngày tết

Jan 232017

undefined

Anh tao mất năm học lớp 12, khi đó t học lớp 10. Anh ra đi đúng cái độ tuổi nhiều hoài bão nhất, nhiều ước mơ nhất. Mới đó thôi cũng 8-9 năm rồi 😊😊. Hồi anh tao học cấp 2 thì học tốt nhưng cũng khá là nghịch, anh tao có chơi cùng với nhiều thành phần mà theo các bậc phụ huynh thì đó là "nghịch" trong đó có người tên là Thành (trong ảnh). Thế là sang đến cấp 3 bố mẹ tao có chuyển trường cho anh tao sang trường ở tỉnh bên, nơi mà bố mẹ tao cho rằng văn minh hơn (tao cũng học trường đó). Hồi đó tao cũng bé nên cũng không rõ là anh tao với anh Thành kia chơi với nhau thân như nào nhưng tao chỉ biết là bố mẹ tao bảo anh Thành kia "nghịch" và thường không cho anh tao chơi cùng. Anh tao sang bên ngôi trường mới cũng có nhiều bạn mới, độ thân thiết thì cũng có. Rồi khi anh tao mất, gia đình tao đau buồn lắm, các bạn anh ý đến rất đông và lúc đó tao mới biết là anh tao được bạn bè yêu quý thế nào dù bề ngoài anh tao rất lầm lì. Bạn cùng lớp, bạn chơi, bạn nhóm hiphop (thời đó anh tao thích hiphop lắm 😊😊),... Bố mẹ tao cũng quý mấy anh chị đó (có người còn nhận bố mẹ tao là bố mẹ nuôi), khi viếng anh tao xong thì các anh chị đó lán lại nhà tao rất lâu an ủi mẹ tao vì khi đó mẹ tao suy sụp lắm. Tao nhớ khá là rõ là lúc đó anh Thành kia đi một mình và chỉ viếng xong rồi ra ngoài ngồi một chỗ, tao đoán là anh ý cũng biết bố mẹ tao ko thích anh ý. 1-2 năm đầu thì những anh chị kia thường đến nhà tao chơi khi ngày giỗ anh tao hay là ngày tết, thỉnh thoảng tao cũng thấy mộ anh tao có bó hoa trắng hoặc cắm mấy điếu thuốc. Rồi 3 năm, 4 năm trôi qua số lượng người ý giảm dần vì người thì lấy chồng lây vợ người thì công việc....Và đến hôm nay khi anh Thành kia đến nhà tao thắp hương cho anh tao và hỏi tao rằng "Em có ra mộ Tùng không?" Thì tao mới chợt nhận ra rằng gần 9 năm nay cái anh này chưa một lần bỏ thắp hương cho anh tao và ngày giỗ với tết. Cứ lặng lẽ vậy thôi, một mình đến một mình thắp hương và một mình ngắm bạn đang nằm đó. Anh ý cứ chống tay và nhìn mộ anh tao vậy thôi, đôi lúc thì nói vài 3 câu. Tao nghe được loáng thoáng một câu mà cũng đủ tao ứa nước mắt ..."Mày nằm đó cũng lâu rồi nhỉ, có buồn không. Năm sau tao đi nước ngoài rồi đấy"...

Thế đấy! Nhiều khi ta cứ để ý tới những thứ hào nhoáng trước mắt mà vô tình đánh rơi những thứ tưởng chừng vô nghĩa. Người ta nói cũng đúng "Những thứ đo bằng cảm xúc và tình cảm thì cứ để thời gian trả lời"

Share: Bách Phạm

Không có bình luận nào được đăng.

Bình luận mới

Atom

Xây dựng và phát triển bới Thái Nguyên Z.